Mission Statement Nhân sự
Trong lúc làn sóng người Việt đổ ra biển tìm tự do đang dâng lên cao độ thì Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc (United Nations High Commissioner for Refugees, UNHCR) đã cùng với khoảng 70 quốc gia, trong đó có Canada, ký kết Chương Trình Hành Động Toàn Diện (Comprehensive Plan of Action, CPA) để ngăn dòng sóng tị nạn này lại. Chương Trình Hành Động Toàn Diện này đã lấy ngày 21 tháng 3, 1989 làm ngày khoá sổ, những thuyền nhân đến quốc gia thứ hai sau ngày này sẽ bị khước từ quyền xin tị nạn mặc dù họ có thể hội đủ yếu tố của một người tị nạn theo Định Nghĩa Tị Nạn Của Công Ước quốc tế hay theo Định Nghĩa Người Tị Nạn Theo Diện Đất Nước Dung Thân. Có lý do nghiêm trọng và có thể là chính đáng để lo ngại rằng một số quốc gia như Mã Lai, Nam Dương, Hồng Kông, Thái Lan, Phi Luật Tân không thể đương đầu nổi nữa với số thuyền nhân càng lúc càng đông đang đổ bộ vào bờ biển của họ. Mã Lai thậm chí đã đẩy ra biển những chiếc thuyền mỏng manh ọp ẹp của người Việt, mặc cho họ chìm.
Những cuộc cưỡng bách hồi hương đã diễn ra năm 1996. Nhiều thuyền nhân đã kháng cự lại, như đã được chứng kiến: các cuộc tự thiêu và các hình thức tự sát khác. Tất cả các trại tị nạn đều đã bị đóng vào giữa năm 1996. Chương Trình Hành Động Toàn Diện của Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc đã chính thức kết thúc năm 1997. Những người nhất quyết không chịu hồi hương (khoảng 2000 người) đã được thu xếp cho ở tạm ở Phi Luật Tân nhưng không được phép nhập cư vào nước này. Những thuyền nhân này đã trở nên bơ vơ không thuộc một quy chế nào, không được chấp nhận cho định cư ở một quốc gia thứ ba nào, không có một quyền hạn nào, không được phép có sở hữu thậm chí là những giấy tờ chính thức, không được phép có cửa tiệm mà phải đi bán rong ngoài đường, bị cảnh sát rượt, bị côn đồ bắt nạt vì biết họ không có quyền gì cả và sẽ không dám gọi cảnh sát.
Đã có những cố gắng để mang những thuyền nhân sót lại này sang Canada, gần đây nhất là năm 2003: một lần nữa, các cánh cửa của Bộ Công Dân và Di Trú Canada (Citizenship and Immigration Canada, CIC) vẫn tiếp tục đóng. Lý do vẫn như trước, ‘những người này không phải là người tị nạn, họ đã được hội nhập vào xã hội Phi Luật Tân,’ lý do này hoàn toàn sai với sự thật, chúng ta có thể chứng minh.
Anh Trịnh Hội đến Canada tìm gặp Thượng Tọa Thích Tâm Hòa trụ trì Trung tâm Văn hóa Pháp Vân (Phap Van
Buddhist Cultural Centre of Ontario) vào tháng 11, 2004 để nhờ giúp đỡ thuyền nhân còn kẹt lại bên Phi vì trước đây Thượng Tọa là một thuyền nhân ở Palawan.
Khi hiểu rõ vấn đề đồng bào còn sống lây lất ở Phi Luật Tân từ năm 1989, qua sự giải thích của TT Tâm Hòa, Kim Phạm, Tú Anh Takacs, Max Võ quyết định và đã thành lập SOS Viet Phi (Save Our Stateless Vietnamese in the Philippines) cùng ra mắt cộng đồng người Việt ở Ontario (Canada) vào ngày 26 tháng 01, 2005 với mục đích kêu gọi chính phủ Canada:
- Công nhậng đồng bào là người tị nạn (refugees)
- Mở cửa cho đồng bào mình được định cư theo diện "quốc gia tạm cư" ("Country of Asylum" Class)
- Giúp đỡ đồng bào trong việc định cư tại Canada
SOS Viet Phi (Canada) là một tổ chức độc lập, thành hình tại Canada, có hoạt động nhiều nơi, và không là một chi nhánh hay trực thuộc vào bất cứ một tổ chức nào khác tại Canada cũng như trên toàn thế giới.
Cùng với cộng đồng Việt Nam ở Canada, trong đó có Liên Hội Người Việt Canada (Vietnamese Canadian Federation, VCF), SOS Việt Phi đã vận động với chính phủ Canada để xin cho 500 người trong con số khoảng 2000 thuyền nhân còn sót lại này được vào Canada trên cơ sở nhân đạo và bác ái. Các nước Úc, Anh, Na Uy đã nhận một số người, Hoa Kỳ cũng sẽ nhận một phần lớn ... phỏng độ 500 người có thể bị bỏ lại. Chúng ta mong muốn Canada sẽ giúp đóng lại chương sách đau thương của cuốn trường thiên người vượt biển.
SOS Việt Phi qua sự giúp đỡ của dân biểu Colleen Beaumier đã có được thành công bước đầu trong việc vận động các dân biểu đưa ra một kiến nghị của SOS Việt Phi trong buổi điều trần tại Ủy Ban Thường Trực Công Dân và Di Trú Quốc Hội Canada (The Standing Committee on Citizenship and Immigration, House Of Commons) vào ngày 10 tháng 2 năm 2005. Điều này chứng tỏ chính phủ có quan tâm đến nguyện vọng của chúng ta. Toàn văn của bản kiến nghị đã được Ủy Ban Thường Trực Công Dân và Di Trú Quốc Hội Canada thông qua ngày 22 tháng 3 năm 2005.
Ngày 23 tháng 2, 2005 Nghị Sĩ Joe Volpe, Bộ Trưởng Bộ Công Dân và Di Trú Canada, đã tuyên bố sẽ xét đến việc nhận vào 200 người (hay 56 gia đình) có thân nhân trực hệ sống tại Canada. Như vậy, ông Joe Volpe đã nới rộng định nghĩa Diện Gia Đình, cho phép bảo lãnh anh chị em và con cái đã trưởng thành đang kẹt tại Phi. Chúng tôi rất cảm kích với hứa hẹn này. Tuy nhiên, chúng tôi muốn đề nghị một giải pháp tốt đẹp hơn. Lý do là giải pháp của ông Joe Volpe có nhiều trở ngại: nhiều thân nhân ở Canada không có khả năng tài chánh để ký giấy cam đoan bảo trợ cho gia đình họ trong vòng 10 năm, trong khi đây lại là điều kiện tất yếu của việc bảo trợ thân nhân. Một số thân nhân mà trong văn hoá chúng ta cũng được xem là thân nhân gần lại không được chấp nhận trong định nghĩa mới của ông Joe Volpe. Chúng tôi xin ông Joe Volpe công nhận họ là người tị nạn, mà kỳ thực họ hội đủ tư cách tị nạn theo diện Đất Nước Dung Thân, để có thể được bảo lãnh bởi Tư Nhân. Các cộng đồng Việt Nam khắp nơi tại Canada và ở hải ngoại nói chung đều mong giúp những thuyền nhân đã và đang khao khát một chốn dung thân trong suốt 16 năm qua có được một chỗ định cư, có một số quyền cơ bản của con người, có tự do và hạnh phúc ... như hầu hết chúng ta ở đây. Nhiều người bạn Gia Nã Đại cũng muốn giúp họ, trong đó có Hội Đồng Thành Phố Ottawa.
Hiện tại, trên toàn cõi Canada, chúng tôi đang mở chiến dịch phổ biến tin tức về tình trạng này và thu thập chữ ký cho một Thỉnh Nguyện Thư để đệ trình lên chính phủ, căn cứ vào bản kiến nghị đã trình lên Ủy Ban Thường Vụ của Bộ Công Dân và Di Trú tại Quốc Hội. Thỉnh Nguyện Thư trên mạng – Online Petition cũng đã được thiết lập trên mạng internet để mọi người khắp thế giới có thể dễ dàng vào ký tên.
Nếu không biết thì không nói gì, nhưng khi đã biết, ít ai có thể làm ngơ trước một sự việc đau thương như vậy cũa đồng bào mình. Với sự yểm trợ của rất nhiều người quan tâm đến vấn đề này, SOS-Viet-Phi có ý định đưa trường hợp này lên Thượng Nghị Viện của Canada; bí thư của Lãnh Tụ đảng đối lập tại Thượng Viện, Thượng Nghị Sĩ Noël Kinsella, đang làm việc với SOS Việt Phi. Chúng tôi đang tiếp tục vận động mang trường hợp này ra kiến nghị trước Ủy Ban Thường Vụ về Nhân Quyền.
Chúng ta sẽ tiếp tục kêu gọi chính phủ. Mục tiêu của chúng ta rõ ràng: không còn muốn trông thấy thãm trạng thuyền nhân bị bỏ rơi thêm 16 năm nữa. Giải pháp của chúng ta hợp tình và hợp lý và có thể thực hiện được. Quyết tâm của chúng ta mạnh mẽ, bởi lẽ đây là điều ‘Chính Đáng Phải Làm’.
Mười sáu năm sống không được tự do, không có quyền cơ bản của con người, không một ai ban bố cho một nơi có thể gọi là nhà, xa cách những người thương… có phải chăng đây là điều quá nghiệt ngã cho bất cứ một con người nào.